Mid-Winter Night’s Nostalgia

không ngủ được… lúc tối hình như có thiếp đi, từ 7 giờ đến 8 giờ, trong một không gian kỳ lạ… trời lạnh, sương dày đặc, mịt mù trong không gian. hơi thở ướt đẫm, ấm áp. tự dưng thấy như tiết xuân Bắc! thiếu có chút sắc hoa đủ màu!

bóng tối đổ xuống sớm hơn mọi ngày. lúc lên trường là giữa trưa, trời còn xầm xì sáng. đến lúc đi ra, đã tối mịt, lọ mọ từng bước chân sợ trượt ngã. cảm giác thật lạ lùng! nhớ rồi, nó giống những chiều, những tối mùa đông cũ kỹ, mặc chiếc áo len dày sụ, loẹt quẹt đôi dép bông, cuộn tròn trên couch trong phòng khách. ấm! mà thích hơn nữa là cuối tuần ấy, ngủ trưa một mạch đến 6h tối, lúc mở mắt ra Mặt trời đã lặn rồi. bên ngoài biết là lạnh mà mình chui rúc trong chăn, ấm thế! những lúc ấy, thời gian ngưng đọng lại trong những giọt sương! nằm trong bóng tối tĩnh mịch!

vậy là hôm nay mình đã có một giấc ngủ kỳ lạ như thế. giống với những ngày xưa. bao lâu rồi không được ngủ như thế? thực sự là no fear. chưa bao giờ dorm im lặng đến vậy, và room cũng tối đến thế. đèn đường chưa lên, rèm khép chặt. lả đi vì mệt. nằm giữa chăn đệm, êm ái lắm. thiêm thiếp đi… hình như thấy mình bé lại…

8h dậy. tiếc.

tiếc ngẩn ngơ…


đêm rồi và không ngủ được! cái quạt phành phạch, roommate ngáy như kéo bễ, đèn đường sáng trưng, đèn ngoài hành lang không ai tắt… hoảng hốt bật máy lên. tự nhiên thấy sợ những cảm xúc này qua đi mất. gõ gõ mấy dòng…

thèm cái không khí se se lạnh ấy… nhớ màu đèn vàng, hơi ấm từ bếp ga, nhớ cái tủ lạnh xanh ghẻ lở, khoái cái tủ lạnh mới to đùng, nhớ cái tủ gỗ đầy rượu và thuốc lá, mấy hộp hóa đơn, nến và bật lửa, cái liễn pha lê đựng đủ thứ linh tinh trên đời, cái tivi Sony bé bằng cái mắt muỗi mà bền nhất nhà, cái máy bơm nước to mồm, cánh cửa sổ khó mở, nhớ cái bàn gỗ cọt kẹt nghiêng ngả, dĩ nhiên là cực khoái bộ bàn ghế mới, nhớ cả cái bộ vòi nước, chậu rửa nhôm kỳ cục, thiết kế chạn quái dị, chỗ những bát những đĩa chồng lên nhau, bình ga, quả bưởi dưới gầm chạn cạnh bình ga, bị gạo ở chính xác vị trí trên quả bưởi ấy, tất ở tay nắm cửa, cái ghế cạnh giá để giày dép, hành lang bé xíu và cầu thang đá… mọi thứ đều rất ấm áp cũng buộc phải admit là nhớ cái người đứng nhặt rau, rán đậu, nấu canh ở trong cái bếp ấy.

thế này gọi là nhớ nhà à? hóa ra cũng đơn giản nhỉ?

thèm mặc áo len to sụ quá! ở đây chẳng được mặc, kể cả giữa mùa đông tuyết rơi trắng đường!


nhớ một bàn tay siết chặt! bàn tay ấy mạnh mẽ mà êm mềm lắm! phải, khi bàn tay ấy nắm tay em, đôi khi em nhíu mày, nhưng em thích cảm giác đau ấy. thực sự là rất… có cảm giác! có lúc khác, những ngón tay của bàn tay ấy tan chảy trên em, thì em nóng rực… November Rain? không gian cũng một màu xanh thẫm, lành lạnh… nằm ôm nhau mà nhìn trời mưa nhè nhẹ thì thích nhỉ?

 

à, em thích mưa màu dark blue ấy, hoặc là grey, chứ không thích nó có màu xanh lá cây như khi mưa ở nhà anh!

 

November 13, 2006

Advertisements