Romeo et Juliette

by Hiền Nga

anh là ngày,
em là đêm.
gặp gỡ nhau lúc đêm gần sáng, lúc chạng vạng tối
bên cửa sổ.

bậu cửa sổ có chậu hoa tím
cánh hoa hình trái tim,
có chậu hoa màu hồng,
và những chiếc lá tí hon xanh ngắt.

em ngồi trên bậu cửa,
em hát những bức thư tình.
anh đứng dưới ban-công
vẽ những u-minh trằn trọc.

cất tiếng gọi, “Romeo ơi,
nghe thấy em nói không?
nhìn thấy cổ tay em không?
cảm nhận được em trên anh ngập tràn không?”

“Juliet của ta,” anh đáp,
“ngày không dài bằng ánh mắt em,
gió không nhẹ như làn tóc em,
cỏ hoa không mềm thơm như môi em.”

“cỏ hoa tàn úa, môi em không tàn úa,
gió bay đi xa, còn em ở lại nơi đây,
ngày sẽ cạn, để đêm về lại
để Juliet một mình trống trải.”

“Juliet ngoan! Juliet đừng khóc!
mắt môi xinh hãy đợi ngày về.”
“ngày về, Romeo có còn đó?
hay đã biến mất… cùng một Sylvia?” [1]

Juliet bật khóc. em không muốn Romeo biến mất
nhưng thực lòng mong một Sylvia đến với anh.
Romeo không thuộc về Juliet,
người trên bậu cửa sổ không chạm tới được anh!

ngày tàn và đêm cạn rồi, Romeo bé, ngủ đi thôi
“hôn em, Juliet nhỏ.”
à ơi, ngủ ngoan thôi, bình yên nhé, nhẹ nhõm
ru người ngồi mãi cùng tôi…

———

[1] Sylvia: là tên nhân vật chính và cũng là tên vở kịch mà Nga đã diễn hồi mùa Xuân năm ngoái. Sylvia là con chó anh chồng mới nhặt về, dần dần chiếm hết tình cảm và vị trí của cô vợ trong anh ta. Sylvia là biểu tượng của sự phản bội và thứ tình yêu lén lút vụng trộm.

February 16, 2007

Advertisements