In Her Mind's Eye

Trong Mắt Nàng

Month: September, 2009

Pantless Romeo / Romeo cởi truồng

Lovingly adapted for a cameraman who once acted Shakespeare

O Romeo, Romeo! Where art thy pants, romeo?
Deny thy clothes and refuse thy shirt,
Or, if thou wilt not, be but sworn my love,
And I’ll no longer wear a dress.
‘Tis but thy pants that is my enemy.
Thou art thyself, though not fully clothed.
What are clothes? It is nor hand, nor foot,
Nor arm, nor face, nor any other part
Belonging to a man. O, wear no other pants!
What’s in those pants? That which we call a body
In no other clothes would feel as great.
So Romeo would, were he not wearing pants,
Retain that dear perfection which he owes
Without those pants. Romeo, doff thy pants,
And for thy pants, which is no part of thee,
Take all myself.

——————————————————-

Thân yêu tặng chuyên viên quay lén Lý Thái Dũng, người từng mặc váy người tình của em hơn 3 ngày 3 đêm liên tục

Ôi Romeo, Romeo! Quần của chàng đâu, Romeo?
Hãy từ bỏ xiêm y, và khước từ sắc phục,
Hay, nếu chàng không thể, chàng hãy thề là chàng yêu em,
Và em sẽ không còn mặc váy nữa.
Chỉ có quần của chàng là thù địch,
Còn chàng vẫn cứ là chàng dẫu chẳng mặc quần.
Quần áo là gì chứ? Chẳng phải là tay, hay là chân,
Là cánh tay, hay gương mặt, hay bất cứ phần nào khác
Của một con người. Than ôi, hãy cứ chẳng mặc cái quần nào khác!
Nghĩa lý gì một cái quần? Thứ ta gọi là cơ thể
Dù không mặc gì thì cũng vẫn đẹp đẽ.
Vậy thì Romeo hỡi, dẫu chàng chẳng có quần,
Hãy giữ lấy những phẩm chất tuyệt mỹ của chàng
Mà chẳng cần mặc quần. Romeo ơi, hãy từ bỏ quần áo,
Đổi cái quần vốn không là một phần của chàng
Và mang tất cả em đi.

Advertisements

Mất định lực

Em hôn anh
giống như là
toàn bộ vũ trụ bị hút cả vào trong hố đen
qua họng trôi theo vào thực quản
bung ra trong dạ dày.

Chùm bóng của Suzie

Suzie yêu,

Mình muốn viết thư cảm ơn bạn, vì bạn đã làm “tia nắng cuối ngày” lúc nửa đêm của mình mấy tiếng trước. Mình đã có một ngày mệt thế, rã rời thế; mình đã nghĩ là mưa thế và buồn thế, thế mà bạn nhấc tinh thần mình dậy dễ như không! Cứ như thể cả cơ thể tưởng là nặng trịch của mình lúc ấy còn nhẹ hơn sợi lông bồ câu rất đẹp mình nhặt được trên sân đá nhà thờ.

Mình chưa kể với bạn cả ngày hôm qua mình đi ra khỏi nhà từ 8 rưỡi sáng, làm việc và lên lớp liên tục đến 6 rưỡi tối, không có cả giờ nghỉ trưa, rồi nghỉ một tẹo để ăn tối, hơn 7 rưỡi lại đi làm và đi họp tiếp đến gần 11 giờ đêm. Mình mệt lắm lắm lắm và nghĩ là nếu gặp bạn lúc ấy chắc sẽ trút hết cả lên bạn mất thôi. Mình còn nghĩ sẽ trút cả vào bạn những căng thẳng trong lớp và ở chỗ làm, cả những chuyện hôm qua khiến mình không vui lắm. Và cả trước đấy nữa, suốt một ngày rưỡi gần đây mình lại là kẻ vụng về và đáng chán nhất trên đời, điều đã khiến mình buồn lắm lắm lắm.

Thật ra mình có định trút cả vào bạn như hôm mình đèo bạn về nhà, mình nổ tung suốt cả quãng đường hơn 3km. Bạn ngồi sau dịu dàng và kiên nhẫn và khích lệ mình. Mình nhớ bạn lúc đó, nhớ cả hôm mưa rất là to, đầu óc mình cũng bão bùng như thế. Bọn mình ngồi dưới mái hiên một nhà bên đường lúc 3 giờ sáng, xong rồi mình cũng ngớt mưa, trời cũng hết mưa, và mùi và độ ẩm và nhiệt độ trong không gian lúc ấy dễ chịu vô cùng, giống như là bọn mình bỗng được thả vào bình cá tròn xoe của Amelie. Đèn đường tắt hết, đường tối om, mình lúc ấy chỉ muốn bạn cho riêng mình.

Suzie cứ hay làm được những điều kỳ diệu như thế. Đêm qua mình đã ngạc nhiên ghê. Bỗng một chốc nhé, mình quay đi từ rã rời uể oải thế, rồi quay ngoắt lại là vui tươi tung tăng với niềm ấm áp giản đơn. Chỉ vì bạn đã đến bên. Chỉ vì Suzie dậy sớm và gửi cho mình nhiều nắng bạn nhặt nhạnh từ một thành phố hình như là đang mưa to. Bạn hồn nhiên và bạn cố gắng nhiều còn mình thì vô cùng cảm động.

Suzie xinh, ngay cả viết thư cho bạn cũng khiến mình vui tươi.

Bây giờ chắc là bạn đang ở một chỗ có nhiều gió, không có nhiều nhà và không có nhiều người. Bạn sẽ có những khoảng rất dài để chạy. Bạn có thả diều được không? Bạn có thả niềm vui lên trời giống bóng bay của mình(*) được không? Chúc bạn có những ngày ôi thật vui, Suze yêu quý.

.


(*): đêm parade night mình là 1 cô fairy hoa vàng, cánh hồng với chiếc đũa thần bé bé có trái tim hồng đính những rải ruy băng nhỏ và chùm bóng bay đủ màu buộc ở cổ tay. mình còn có cả đèn lồng con cú màu xanh nhạt, thắp nến lung linh. hết đêm, cô tiên trút bỏ xiêm y đi tắm với các bạn ở đài phun nước trong khu vườn màu xanh, chùm dây trượt khỏi cổ tay bé xíu của cô như bạn đã biết, và thế là bóng bay tít lên trời. giống hình ảnh trong bài Those Sweet Words, bạn nhớ không?

“Cả tình yêu nơi anh
Giống như quả bong bóng
Bay tít lên trời xanh
Qua buổi chiều uể oải
Bé tẹo bằng đầu kim”

.

.

 

 

 

Anh nói gì cơ anh?

Em biết đã thấy anh ca hát

Tai em chẳng ngừng ngân tiếng nhạc

Chờ để nghe mãi những lời đường mật

Anh nói gì cơ anh?

Cuối ngày dài mệt mỏi

Kim giờ quay mòng mòng

Trước khi màn đêm buông

Em chỉ cần nghe những lời đường mật

Ngân lên như giai điệu dịu êm

Cả tình yêu nơi anh

Giống như quả bong bóng

Bay lên tít trời xanh

Qua buổi chiều uể oải

Bé tẹo bằng đầu kim

Anh vào đây đi anh

Lại mất ngủ đấy sao?

Vì ánh trăng tràn trề cứ khiến em thao thức

Và em chỉ biết mình sẽ rất vui khi gặp lại anh

Anh có thấy không anh

Tình yêu nơi em giống bóng bay đi lạc

Bay lên tít trời xanh

Qua buổi chiều uể oải

Rồi anh đến bên em

Anh nói gì cơ anh?

Em biết anh đã cất tiếng hát

Tai em chẳng ngừng ngân tiếng nhạc

Reo lên mãi những lời đường mật

Ngân lên như giai điệu dịu êm

Em chỉ cần nghe từ anh những lời đường mật

Em chỉ muốn mãi nghe những lời đường mật


%d bloggers like this: